Monday, June 18, 2012

Rừng cây và tuyệt tác ngập sắc màu của "mẹ thiên nhiên"
 
Mẹ thiên nhiên ơi, cám ơn Người mang đến cho cuộc đời này quá nhiều cái đẹp. Từ viên đá mộc mạc, giọt sương long lanh đến những cánh hoa lộng lẫy, những khung trời bình yên... Ta dường như yêu đắm say mọi thứ. Ta dường như quá yếu lòng trước vẻ đẹp của thiên nhiên. Đến cọng cỏ, nhành cây cũng như đang nói với ta rằng: Cuộc sống này tươi đẹp quá phải không?

Đúng vậy, cuộc sống luôn tươi đẹp trong từng giây ta thở, trong từng phút ta tồn tại ở cõi đời. Cám ơn những người đã lưu giữ lại những khoảnh khắc tươi đẹp đó. Cám ơn vì đã cho phép mọi người cùng chia sẻ các tác phẩm của mình. Cám ơn vì đã nhận những chia sẻ này. Vì chúng ta cùng là những con người tồn tại trong một thế giới, không thể có ai một mình làm nên cuộc sống:
Nhìn những con đường này chợt muốn cầm tay một người cùng bước đi dưới hoa


Nhưng đôi khi đường đời không đầy hoa như thế, lối cũ nhạt nhòa,
người xưa phai dấu, chỉ còn lại con đường thênh thang lá úa.


Và lá ngày càng úa màu thời gian


Lớp lớp chất chồng lên nhau như kỷ niệm


Chỉ một dòng chảy nhỏ nhưng đã chia chúng ta về hai phía bờ chẳng thuộc về nhau,
đường em đi khói sương mờ trong nắng nhạt.


Tình mình giờ như cây trơ trụi giữa mùa đông


Chiếc ghế xưa, chỉ có lá vàng ve vuốt


Bao nhiêu năm rồi hờ hững hỡi Tình nhân?


Có thể nào chăng, đường tình rêu phong thế?


Anh đi về phía ai, hoang phế tâm hồn?


Về phía ai để chiều vàng u uẩn?


Em như thân cây, cổ thụ miệt mài


Mặc lá sắc rụng rơi miền quên lãng


Em vươn những cánh tay gầy guộc


Quờ quạng hư vô,


Kiếm tìm vô vọng nhưng chẳng thể mang anh quay về


Bên kia đời, con suối vẫn xanh trong


Mặt hồ yêu phía anh phẳng lặng
?


Photos: Pixdaus 
Thi Cao - Post

No comments:

Post a Comment